Bệnh Lâu Khỏi Không Phải Do Thuốc Kém – Mà Vì Người Bệnh Và Thầy Thuốc Chưa Cùng Nhìn Một Hướng

ThS.BS. Nguyễn Thị Tuyết Lan
ThS.BS. Nguyễn Thị Tuyết Lan
Quản trị viên Người đóng góp nổi bật 17/11/2025 lúc 17:03

Bà con thân mến, hơn bốn mươi năm làm nghề, tôi – Bác sĩ Tuyết Lan – đã gặp rất nhiều trường hợp người bệnh vô cùng kiên trì uống thuốc, ngày nào cũng đều đặn, mà bệnh vẫn chậm cải thiện. Rồi từ đó sinh ra hoang mang, thất vọng, thậm chí nghĩ rằng “thuốc kém, thầy chưa giỏi”. Tôi hiểu lắm cảm xúc ấy, bởi mang bệnh trong người thì ai cũng mong khỏe nhanh, mong được nhẹ nhõm từng ngày.

Chuyện điều trị mãi mà không thấy chuyển biến rồi quay sang trách thuốc, trách thầy thuốc – thực ra không phải là chuyện của riêng ai. Trong Y học cổ truyền, bệnh không chỉ là cái đau ở dạ dày, cái rối loạn ở đại tràng hay cái mất ngủ, nhức mỏi mà bà con nhìn thấy bên ngoài. Bệnh là sự mất cân bằng âm dương, khí huyết, tạng phủ trong một cơ thể thống nhất. Có những căn bệnh kéo dài nhiều năm, rễ bệnh ăn sâu, thân bệnh lan rộng, đi kèm cả thói quen sinh hoạt, ăn uống và tinh thần.

Nếu mong vài thang thuốc mà thay đổi được toàn bộ những rối loạn tích tụ bấy lâu, chẳng khác nào gieo hạt hôm nay mà đòi mai đã thu lúa chín vàng. Thuốc không kém, nhưng bệnh chưa lui vì đa phần bà con mới chạm phần ngọn mà chưa đi tới cái gốc, mới xử lý một phần mà chưa xử lý toàn phần.

Vai Trò Của Thầy Thuốc: Tìm Đúng Gốc – Đặt Đúng Phép

Trong Y học cổ truyền, điều quan trọng nhất là biện chứng luận trị – tức là phải chẩn đoán đúng gốc rễ, đúng thể bệnh để từ đó lập phép trị phù hợp. Người đau dạ dày nhưng nguyên nhân lại ở tỳ hư. Người rối loạn đại tràng nhưng nguồn cơn là can uất tỳ hàn. Có người mất ngủ tưởng do căng thẳng, nhưng lại là do thận âm hư khiến tâm thần không yên.

Nếu chẩn đoán chưa đúng, thuốc kê chưa trúng thể, bệnh khó mà chuyển biến. Vì vậy trách nhiệm của thầy thuốc là soi tỏ căn nguyên, sắp xếp bài thuốc theo đúng nguyên tắc quân – thần – tá – sứ, để vừa công tà vừa bổ chính, vừa chữa vừa nuôi dưỡng thân thể.

Nhưng chỉ thầy thuốc đúng thôi vẫn chưa đủ. Thuốc có hay đến đâu, nếu người bệnh không tin tưởng, không kiên trì, không giữ gìn ăn uống và sinh hoạt thì kết quả cũng khó trọn vẹn.

Bệnh Nhân Và Thầy Thuốc Cùng Nhìn Về Một Hướng – Điều Cốt Lõi Để Bệnh Lui

Tôi thường nói với bà con rằng: chữa bệnh là hành trình của hai người cùng đi trên một con đường. Một bên là thầy thuốc – soi đèn, dẫn lối, tìm đúng hướng. Một bên là người bệnh – bước đi bằng sự kiên nhẫn, lòng tin và sự hợp tác.

Cùng nhìn về một hướng nghĩa là:

  • Thầy thuốc và người bệnh thống nhất về căn nguyên bệnh: hiểu rằng cái đau hôm nay không phải tự nhiên mà có, mà là hậu quả của sự suy yếu tạng phủ, âm dương mất điều hòa.
  • Thống nhất về phép trị: không nóng vội, không mong khỏi ngay, mà từng bước trục tà, kiện tỳ, điều khí, dưỡng huyết.
  • Thống nhất về lối sống: thuốc chỉ là một nửa, nửa còn lại nằm ở ăn uống, nghỉ ngơi, vận động và giữ tinh thần an yên.

Khi thầy thuốc và người bệnh đã đồng lòng, bà con sẽ thấy thuốc bắt đầu phát huy tác dụng: cơn đau dịu dần, giấc ngủ yên hơn, bụng bớt đầy, sức khỏe phục hồi từng ngày. Sự cải thiện ấy không đến bằng phép màu, mà giống như cây cối được chăm bón, tưới tắm đúng cách – chậm rãi nhưng chắc chắn, gốc rễ ngày một vững vàng hơn.

Tôi – Bác sĩ Tuyết Lan – luôn mong được đồng hành cùng bà con trên hành trình đó, nhẹ nhàng mà kiên định, để mỗi ngày trôi qua đều là một bước tiến về phía khỏe mạnh và an lành.

benh-lau-khoi-nguoi-benh-va-thay-thuoc-chua-cung-nhin-mot-huong

Cập nhật lúc: 17:03 - 17/11/2025
chia sẻ bài viết:
Thạc sĩ, Bác sĩ Nguyễn Thị Tuyết Lan
Thạc sĩ, Bác sĩ
Nguyễn Thị Tuyết Lan

Tôi là ThS.BS. Nguyễn Thị Tuyết Lan – Nguyên Trưởng khoa Khám bệnh, Bệnh viện YHCT Trung ương, hiện là Giám đốc chuyên môn Trung tâm Thuốc Dân Tộc. Hơn 40 năm làm nghề, tôi luôn tâm huyết gìn giữ và phát triển tinh hoa y học dân tộc, mang đến giải pháp điều trị an toàn và hiệu quả cho người bệnh

BS CKII. TTUT Lê Hữu Tuấn
BS CKII. TTUT Lê Hữu Tuấn

Lão gửi gắm đôi điều:

Đông y trị bệnh là khai thông khí huyết, điều hòa âm dương, dưỡng tạng phủ cho vững – có gốc mạnh thì ngọn mới bền!